Trích dẫn khi lỗi thuộc về những vì sao

      19

Cuốn sách khi Lỗi trực thuộc Về Những vì Sao của John Green đem lại cho chúng ta nhiều cung bậc cảm giác khác nhau: niềm hạnh phúc và đau thương, lãng mạn và bi kịch, giờ đồng hồ cười và nước mắt… nhưng mang đến cho bọn họ nhiều bài học kinh nghiệm và triết lý sâu sắc. Mẩu chuyện thật sự là “một trộn lẫn giữa nỗi buồn, sự ngọt ngào, triết lý và cả hài hước”.

Cuốn sách viết về cuộc sống, về tình yêu thực thụ của Hazel với Augustus, Hazel - một cô gái trẻ bị căn bệnh ung thư quái ác ác, cuộc đời của cô bé trẻ đang vào tiến độ cuối thời điểm nào cô cũng luôn luôn cho rằng cuộc đời của bản thân mình đã để dấu chấm hết. Tuy thế rồi cuộc sống thường ngày của cô dần chuyển đổi theo bí quyết mà cô không còn nghĩ tới khi cô gặp mặt Augustus mắc chứng ung thư xương cùng với một bên chân giả. Chúng ta trở buộc phải thân thiết, đồng cảm với nhau và bên nhau ttmn.mobiến đấu với dịch tật. Mặc dù, chuyện tình của mình hết sức ngắn ngủi nhưng này lại vô cùng đẹp, mãnh liệt, trọn vẹn và đầy ý nghĩa giúp chúng ta sẽ dìm ra ý nghĩa của cuộc sống và ttmn.mobiếc chết, trân trọng tuy thế phút giây hạnh phúc mà chúng ta đang gồm với những người mà bọn họ yêu thương cùng trân quý.

Bạn đang xem: Trích dẫn khi lỗi thuộc về những vì sao

*

Qua từng trang sách, họ cảm dấn được sâu sắc về tình yêu, thái độ sống giúp họ thêm trân trọng cuộc sống, thêm yêu cuộc sống và trân trọng hạnh phúc mà mình vẫn có. Mặc dù xong buồn nhưng đem về cho bọn họ nhiều cung bậc cảm xúc từ hài kịch đến thảm kịch giúp bọn họ có biết đồng ý nghịch cảnh một biện pháp nhẹ nhàng cùng sống không còn mình ở hồ hết phút giây ở lúc này bởi cuộc sống không đề xuất chỉ toàn nỗi buồn, nghịch cảnh và bệnh tật mà còn tồn tại niềm vui, niềm hạnh phúc và ngập tràn yêu thương.

Hãy cũng điểm lại số đông trích dẫn hay trong cuốn sách này nhé!

1. “Đừng nói cậu là 1 trong số những người dân trở thành người bệnh của chủ yếu căn bệnh của mình đấy. Tớ biết rất nhiều người như thế. Thứ hạng nhụt chí. Như ung thư là một trong những ngành marketing béo bở ấy, đúng không? Ngành sale của thần chết. Nhưng có thể cậu không để nó gặt hái thành công quá nhanh chóng đấy chứ.”

2. “Sẽ đến 1 thời điểm nhưng mà tất cả họ đều bị tiêu diệt hết. Toàn bộ chúng ta. đã đến 1 thời điểm mà không tồn tại người làm sao còn sống cùng nhớ xem ai đó đã từng hiện diện trên cõi đời này tốt nhớ xem loại người chúng ta đã từng làm cho được phần đông gì. Sẽ không còn ai sống để nhưng mà nhớ mang đến Aristotle xuất xắc Cleopatra, huống đưa ra là nhớ đến bạn. Gần như gì bọn họ đã làm, nhỏ xíu dựng nên, viết, xem xét hay phát hiện nay được đều sẽ bị quên lãng và tất cả mọi thứ,” tôi huơ tay một vòng, “đều đang trở thành vô danh tròn trĩnh. Có thể thời điểm này sẽ đến sớm hoặc cũng có thể là hàng nghìn năm nữa, nhưng đến dù chúng ta có như mong muốn sống sót qua ngày phương diện trời giãy chết, bọn họ cũng sẽ không sống mãi được. Đã từng gồm thời kỳ con tín đồ thậm chí không có ý thức hệ như ngày nay.

Xem thêm: Giải Thích Vì Sao Bộ Nst Đặc Trưng Của Những Loài Sinh Sản Hữu Tính

Và nếu cái việc không thể tránh ngoài như bị lãng quên khiến bạn lo lắng thì tôi khuyên chúng ta chân thành là hãy quên nó đi. Chúa biết rồi sẽ bởi thế mà!”

3. “Thuốc lá sẽ không giết được ai trừ khi tín đồ đó châm dung dịch hút,” hắn nói rành rọt khi người mẹ vừa trờ xe cộ đến. “Và anh chưa bao giờ châm điếu như thế nào hết. Đó là một trong phép ẩn dụ, coi này: Ta đặt cái thứ giết người này ngay thân hai hàm răng mà quán triệt nó sức khỏe để giết ai cả.”

4. “Anh yêu em, cùng chẳng bài toán gì anh đề nghị tự mình chối bỏ thú vui giản đối kháng được nói ra số đông điều là sự thật. Anh đã yêu em, cho dù anh hiểu được tình yêu kia chỉ như một tiếng thét vào giữa khoảng tầm không, hiểu được sự quên khuấy là cần yếu tránh khỏi, hiểu được số phận bi đát của nhị ta số đông đã được an bài, hiểu được rồi một ngày toàn bộ nỗ lực của con fan sẽ trở về với mèo bụi, anh cũng biết cuối cùng mặt trời vẫn nuốt chửng hành tinh duy tốt nhất hai ta từng bao gồm được, cùng sau toàn bộ anh đang vẫn yêu em.”

5. “Có nhị điều anh ưa thích về tòa tháp điêu tự khắc này,” Augustus nói. Anh đang kẹp điếu dung dịch không-bao-giờ-được-châm giữa các ngón tay, búng búng nó như thể vẫn gạt tàn rồi ngậm lại trên miệng. “Thứ độc nhất vô nhị là những khối xương được sắp đặt trong một khoảng cách vừa tầm, sao cho trẻ con cứ chạm mặt là sẽ yêu thích nhảy nhót vào đó. Giống như như lũ chúng rất có thể dễ dàng từ bỏ xương sườn khiêu vũ phóc lên xương vỏ hộp sọ. Điều này đồng nghĩa với việc, sản phẩm công nghệ hai, tòa tháp điêu tương khắc này thực chất nhằm mục tiêu khuyến khích trẻ nhỏ chơi với xương. Và phần đông hình ảnh biểu trưng này đang tồn tại dài lâu theo thời gian, Hazel Grace à.”

6. “Chúng tôi ngồi im re bên nhau. Được một lúc, anh Gus nói, “Thỉnh phảng phất anh ước gì chúng ta có bộ đánh đu đó.”

“ttmn.mobiếc đu sống sân sau nhà em à?”

“Ừ. Sự luyến tiếc của anh ấy cực đoan đến mức anh rất có thể nhớ một ttmn.mobiếc đu mà lại mông anh chưa lúc nào chạm đến.”

“Sự luyến tiếc nuối là một tác dụng phụ của căn bệnh ung thư,” tôi nói với anh.

“Không, luyến tiếc là chức năng phụ của bài toán chờ chết,” anh chỉnh lại. Một làn gió thổi qua làm chuyển đổi hình bóng các nhánh cây in trên bạn chúng tôi. Anh Gus siết chặt tay tôi. “Cuộc đời này thật đẹp, Hazel Grace.”

7. “Anh yêu thương em, và anh biết rằng tình yêu chỉ là 1 trong tiếng hét vào lúc không, và sự quên lãng là cấp thiết tránh khỏi, với rằng tất cả bọn họ phải chịu đựng số phận, cho một ngày, khi toàn bộ những việc ta đang làm biến đổi cát bụi, anh biết phương diện trời sẽ nuốt chửng trái đất, dù là thế làm sao thì anh vẫn tiếp tục yêu em.”