Vì sao phải tin phật

      62
Theo cái suy nghĩ, tôi tự dưng nhớ đến câu chuyện hồi tôi còn bé dại được bà nội dẫn cho chùa. Thời điểm đó, tôi sợ đến chùa lắm. Vì cha mẹ tôi sẽ mặc định “trẻ thì vui nhà, già thì vui chùa”, chắc rằng việc mang lại chùa là chuyện của cụ công cụ bà già gần đất xa trời. Mặc dù nhiên, hôm kia bà nói cùng với tôi là lúc này ở chùa tổ chức triển khai lễ Vu Lan và có khá nhiều bánh kẹo ngon lắm. Vị thích được nạp năng lượng bánh, tôi đã hồn nhiên theo chị đi.

Bạn đang xem: Vì sao phải tin phật


*


Sắp đến cổng chùa, bà còn bảo tôi: “Vào chùa, con bắt buộc nhớ kính Phật trọng Tăng”. Bà hỏi tôi mấy lần đã nhớ chưa? Còn bảo tôi nói lại mang đến bà nghe câu đó. Sau đó, tôi có hỏi lại bà: “Tại sao con buộc phải kính Phật trọng Tăng?”. Bà mỉm cười, xoa đầu tôi nhưng lại không nói gì và dẫn đi lễ Phật. Lễ xong, bà chỉ tay lên nói: “Ông ngồi bên trên cao là Phật đấy”. Tôi ngơ ngác: “Dạ vâng! bé biết rồi”. Trước lúc ra về, tôi cùng bà được nhà miếu gởi mang đến bánh, kẹo, oản… Bà nói: “Đây là lộc của Phật đấy con”. Ngay trong khi đó, có một vị sư mang lại tôi cuốn truyện tranh nhân quả. Tôi thích thú vô cùng. Đến miếu vui bởi vậy sao, và tôi đã nói: “Lần sau, bà đi chùa, lưu giữ cho bé đi nhé”. Bà mỉm cười...

Cho mang đến bây giờ, khi ngồi trầm tư nhớ đến câu chuyện năm xưa, lời nói “kính Phật trọng Tăng” của bà nội lại văng vẳng mặt tai – lời nói mà tôi đã làm được học ở trong lòng từ thời điểm cách đây 24 năm về trước. Nhìn lại, thấy tuổi trẻ của tớ đã qua, cái già cái bệnh đang tới, cái chết đến bất thần và tôi cần thiết nào mặc cả cùng với quy điều khoản vô hay đó. Cơ mà tôi thật may mắn vì cho bây giờ, mình vẫn còn được sống nhằm viết lên phần đông lời chia sẻ này. Cũng nhờ vào duyên lành nhưng mà tôi được gặp mặt Sư Phụ – Thượng tọa say đắm Chân Tính, được Ngài đến xuất gia tu học, được truyền trao giới pháp, được thay đổi một vị tu sĩ – yếu tố của Tăng bảo. Cũng nhờ ân nghĩa của Sư Phụ và đại chúng, mà tôi được nương tựa tu học tập Phật pháp cho đến ngày hôm nay. Toàn bộ những điều này âu cũng đa số là nhân duyên.

Nhìn lại, tôi mới thấm thía phát âm được phần nào câu nói của bà nội dạy dỗ tôi năm xưa: “Đến chùa, con buộc phải nhớ kính Phật trọng Tăng”. Hoàn toàn có thể lúc đó, bà nội mong mỏi nhắn nhủ: “Con kính Phật thì tương lai sẽ là Phật, con kính Tăng thì sẽ được làm Tăng”.

Đúng! Bà nội đã nói đúng. Hiện thời tôi đã là một trong tu sĩ. Càng chìm sâu vào trong dòng suy nghĩ, tôi lại tự trách mình sao ko thuyết phục bà nội trả lời câu hỏi năm xưa, và mang đến bây giờ, ao ước được giải đáp thì sẽ quá muộn, vày bà tôi sẽ mất cách đây 8 năm kia rồi. Nhưng, mang đến dù ngay khi đó bà nội có nói, có phân tích và lý giải cho tôi nghe thì chưa chắc chắn tôi đang hiểu được, vị nếu tất cả hiểu thì cũng chỉ là loại biết của cậu bé bỏng 12 tuổi non nớt thuở xưa.

Bốn chữ “Kính Phật trọng Tăng” là câu nói ẩn ý rất hay, hay tại vị trí nếu chúng ta soi sáng theo tạng kinh thì thấy Phật pháp vi diệu vô cùng.

Trong khiếp Mi Tiên Vấn Đáp số 106, Bậc Thánh Cư Sĩ Sao Lại cần Đảnh Lễ, Cúng nhịn nhường Phàm Tăng, được bắt lược như sau:

Thế Tôn dạy rằng: “Những cư sĩ tại gia đắc quả Thánh Tu-đà-hoàn (nhập lưu) rồi, họ chỉ còn nghiệp cực kỳ nhẹ, không thể đọa vào tư đường ác, đức tin Tam Bảo đã vững chắc, là fan đã thấy rõ pháp. Tuy nhiên, hồ hết cư sĩ tại gia đắc trái Thánh Tu-đà-hoàn ấy, khi gặp chư Tỳ-kheo Tăng bất kỳ Thánh xuất xắc phàm, đều đề nghị đứng dậy, mời ngồi, lễ bái với cúng dường”.

Xem thêm: Các Tiêu Chuẩn En Là Gì ? Những Tiêu Chuẩn Iso Được Sử Dụng Nhiều Nhất

Bởi đầy đủ vị phàm Tăng đều phải sở hữu 20 pháp hành cao thượng của Sa-môn. Không tính ra, còn hai pháp cao thượng thuộc về phẩm hạnh, Tăng tướng nhằm mục tiêu hỗ trợ, đưa đường cho đôi mươi pháp hành nêu trên. Đây đó là 22 pháp mà người ta đang y chỉ, thực hành, đáng để cho các bậc Thánh cư sĩ Tu-đà-hoàn ngưỡng mộ, tôn trọng, lễ bái, bái dường. Hai mươi pháp như sau:

1. Tâm từ mẫn cùng sự chân thật; 2. Hoan tin vui trong đời sống thanh cao; 3. Đang thực hành pháp; 4. Tứ vô lượng tâm; 5. Thu thúc lục căn; 6. Thu thúc vào giới bổn Patimokkha; 7. Nhẫn nhục; 8. Vắng ngắt lặng; 9. Thỏa mê thích trong chánh pháp; 10. Thực hành pháp cao thượng; 11. Thường yêu thích ở ẩn; 12. Hổ ngươi tội lỗi; 13. Gớm sợ tội lỗi; 14. Tinh tấn; 15. Không giải đãi; 16. Biết học tập giáo pháp; 17. Biết giảng giải giáo pháp; 18. Thỏa phù hợp trong giới đức; 19. Không tham muốn, không chất chứa, ko luyến tiếc; 20. Đầy đủ các điều học.

Và hai pháp hùng vĩ thuộc phẩm mạo, Tăng tướng mạo là: 1. Thọ dụng y Cà-sa; 2. Đầu cạo trọc.

Đức vua Mi-lan-đà gật đầu với Đại đức Na-tiên 22 pháp cao thượng, mà lại dẫu sao cũng chỉ là pháp cao thượng chứ không hẳn là fan cao thượng.

- mà lại mà chư Tỳ-kheo Tăng bao gồm vị đang chứng, đang chứng, cùng sẽ chứng, tâu đại vương. Dẫu sao, các vị Tỳ-kheo cũng chính là môn đệ bậc cao của đức Phật, vẫn thọ trì giới bổn thanh tịnh, đã từng thuyết pháp giới bổn thanh tịnh. Những Ngài đều có tác dụng làm những bài toán mà đa số cư sĩ bậc Thánh thiết yếu làm được, là tất cả khả năng cho người xuất gia thọ Sa-di giới, nắm túc giới. Xung quanh ra, gồm vị Tỳ-kheo, dẫu là phàm Tăng, nhưng chủ yếu họ là tín đồ kế thừa, bảo lưu, giữ lại gìn hạt giống như Bồ-đề, làm cho Phật giáo được thịnh vượng lâu dài.

- họ hư hỏng, khuyết tật mà lại họ vẫn sẽ Tăng tướng và phẩm hạnh cao thượng. Họ sẽ đi trên con phố phạm hạnh, họ ăn một bữa, bọn họ thiểu dục, tri túc. Họ thường xuyên sống nơi tịch mịch, xa khu vực huyên náo ồn ào, xa khu vực ngũ dục rẻ hèn!... Còn ta là gì? Ta là cư sĩ áo trắng. Dù đắc quả Tu-đà-hoàn, tuy nhiên ta vẫn có gia đình với vk và con, tiền bạc, của cải, danh vọng, địa vị, nghề nghiệp nuôi sống. Ta không cắt móng tay, ko cạo râu tóc, vẫn trang điểm, vẫn thoa đồ thơm, quần áo lành tốt, thọ hưởng trọn ngũ dục, nạp năng lượng ngon, khoác ấm, nệm cao, nhà rộng… Chỉ nguyên nhân ấy thôi, ta đề xuất cũng đề xuất lễ bái, cúng nhịn nhường đến các Ngài rồi. Huống hồ những Ngài, chư phàm Tăng ấy còn có tác dụng dạy giáo pháp, truyền giới luật cho tất cả những người tại gia, bạn xuất gia. Đấy là những câu hỏi mà không một Thánh cư sĩ vô cùng phàm nào làm cho được.

Từ đầy đủ ý hữu hiệu của Đại đức Na-tiên gửi ra, đức vua Mi-lan-đà bao gồm đưa ra một ví dụ sau:

- Trẫm có một vị hoàng tử, trẫm cho đến lớp văn chương, triết học… địa điểm một thầy Ba-la-môn, là 1 trong những bậc giáo lâu lớn. Nhờ việc giáo huấn của thầy Ba-la-môn lỗi lạc, nhỏ trẫm được phải người, thành tài. Sau này, nhỏ trẫm tất cả lên vương, thì trẫm cũng hằng nói nhở bé trẫm rằng: Con phải hằng cho thăm thầy, kính trọng, đảnh lễ thầy, vị nhờ thầy mà hiện thời con đang trở buộc phải một vị vua xứng đáng.

- Thưa Đại đức! Cũng vậy, là 1 trong Thánh cư sĩ kia, mặc dầu ở địa vị cao hơn, quý giá hơn, tuy nhiên dù sao cũng nhờ các vị Tỳ-kheo phàm Tăng, là bậc thầy dạy dỗ đạo mang đến mình, cho chính mình thọ trì tam quy, ngũ giới, dạy dỗ pháp học, pháp hành… nhằm mình có cơ hội tiến tu cùng nhập vào dòng Thánh ngày hôm nay! Chỉ ngay chiếc tri ân ấy thôi cũng xứng danh lễ bái, cúng nhường nhịn rồi, đề xuất vậy không Đại đức?

- Rất chủ yếu xác. Không nhắc phàm, không nói Thánh, chỉ ngay dòng phẩm hạnh Tỳ-kheo sẽ là phẩm vị cao thượng, xứng đáng cho trời và tín đồ lễ bái, tôn trọng, bái dường. Mang lại nên, vị Tu-đà-hoàn cư sĩ lễ bái, cúng nhường nhịn phẩm vị Tỳ-kheo là cần lẽ. Như 1 cư sĩ A-la-hán, mong bảo toàn phẩm hạnh cao quý của mình, đắc trái A-la-hán trong ngày nào thì đề xuất xuất gia phẩm vị Tỳ-kheo trong ngày ấy. Ví như quá một ngày không gặp mặt đủ số Tăng hội, thì vị cư sĩ A-la-hán ấy đành cần Niết-bàn! đến hay, phẩm vị Tỳ-kheo cao thượng, quý báu nhường ấy mà lại ít fan hiểu cho trọn vẹn, thưa đại vương!

- gặp mặt được bậc thiện trí thức thông tuệ như Đại đức đây, hôm nay, đã tạo cho tâm tư trẫm mát mẻ, rỗng ko nghi vấn, dẫu trẫm là 1 trong vị đế vương quý phái cả, quyền uy vô tận. Đại đức chỉ là một trong những công dân thôi, trẫm cũng yêu cầu cung kính đảnh lễ như thường.