Vì sao thành cát tư hãn không dám xâm chiếm ấn độ?

      110

Thành Cát tư Hãn từng dẫn đội kỵ binh tung hoành mọi một vùng rộng lớn, sang cả châu Âu nhưng mà điều kỳ quái là ông cấp thiết xâm lược được nước trơn giềng Ấn Độ.

Bạn đang xem: Vì sao thành cát tư hãn không dám xâm chiếm ấn độ?

*

Thành Cát tư Hãn thương hiệu thật là Thiết Mộc Chân, ông là thủ lĩnh của dân Mông Cổ cổ đại. Dưới sự lãnh đạo của ông mọi bộ lạc của Mông Cổ đang thống nhất tiếp thu một mối. Ông cũng chính là nhà quân sự, nhà chủ yếu trị tài ba, kiệt xuất của lịch sử thế giới.

Trong thời gian tại vị, Thành Cát tư Hãn từng các lần phạt động các cuộc chiến. Vó con ngữa sắt của quân Mông Cổ đã tung hoành khắp nơi. Phía Tây đang đánh xuống đến bờ biển lớn Đen, phía Đông gần như là chiếm trọn Đông Á. Ông đã cùng đội quân của bản thân mình xây dựng lên một đại đế quốc hùng cường, rộng lớn trải dài từ châu Á mang đến châu Âu khét tiếng trong lịch sử.

Nhưng có một điều khiến người ta luôn luôn cảm thấy vô cùng cạnh tranh hiểu rằng: nguyên nhân vó ngựa chiến sắt của quân Mông Cổ đang ghi dấu đến tận châu Âu, nhưng mà lại bỏ qua nước bóng giềng Ấn Độ. Chuyện này hiện giờ đang có không ít cách phân tích và lý giải khác nhau.

1. Theo ghi chép trong “ Nguyên Sử Gia mức sử dụng Sở Tài” thì lý do của việc Thành Cát tứ Hãn thu binh không tấn công Ấn Độ là có tương quan đến việc ông đã gặp được Lộc Đoan (một loại vật thiêng trong truyền thuyết của người Hán) sống Ấn Độ. Nhưng có một vài nhà sử học đang phản bác và mang đến rằng, Lộc Đoan có thể là con vật không có thật, tuy vậy vào thời đó rất có thể ở Ấn Độ có một trong những loại thú mà bạn Mông Cổ chưa gặp bao giờ nên khi nhìn thấy thì cảm xúc vô cùng thời điểm quái với sợ hãi.

2. vì sao thứ hai: bao gồm ý kiến dị thường cho rằng rất có thể do vụ việc khí hậu và địa hình đã khiến cho quân Mông Cổ phải trở về.

Xem thêm: "Những Công Ty Cùng Tập Đoàn Tiếng Anh Là Gì : Định Nghĩa, Ví Dụ Anh Việt

Dân Mông Cổ vốn hết sức thiện chiến. Họ lại biết nhờ vào sức dạn dĩ của dân sinh hơn 1 triệu người và bao gồm hơn 100 nghìn bầy tớ để giành thành công dễ dàng trước phần nhiều nước Kim, nam giới Tống, Khorazm (nay trực thuộc Uzbekistan) cùng liên quân châu Âu bao gồm quân nhóm chỉ vài chục nghìn người. Bởi vì thế vó chiến mã của quân Mông Cổ đi cho đâu là giành thành công đến đó.

Hơn nữa một yếu tố làm nên sức táo bạo cho đội quân Mông Cổ đó đó là thói quen nhà hàng rất dễ dàng nên đã giúp họ ham mê ứng gấp rút với bất kỳ một ở đâu họ đến. Quân Mông Cổ chỉ việc uống sữa con ngữa hoặc giết dê rước thực phẩm nạp năng lượng là đủ. Nói theo một cách khác chỉ cần có ngựa và đông đảo đồng cỏ thảo nguyên để chăn thả gia súc thì bạn Mông Cổ có thể hoàn toàn sống khôn cùng tốt.

Tiếp theo, người Mông Cổ rất giỏi săn bắn, vấn đề đó không chỉ bổ ích cho những cuộc chiến ở mọi nơi phẳng phiu mà cũng có thể giúp chúng ta bù đắp việc thiếu vắng lương thực trên tuyến đường viễn chinh. Nếu thiếu sữa ngựa chiến và thịt dê, họ có thể sử dụng tài săn bắn của bản thân để săn bắn thú. Điều này cũng góp quân Mông Cổ giảm đáng kể áp lực về quân nhu trên tuyến đường viễn chinh vì so với các cuộc viễn chinh thì lương thực luôn là nguyên tố yết hầu của một đội quân. Chính vì thế mà kẻ thù không thể rứa được nhược điểm này của quân Mông Cổ.

Nhưng quân Mông Cổ tất cả hai nhược điểm lớn: thứ nhất giỏi cưỡi ngựa, đi săn cả ngày trên sống lưng ngựa phải nếu gặp mặt phải địa hình toàn sông hồ ao ngòi thì họ chẳng thể tận dụng được sức mạnh. Để khắc chế yếu đặc điểm này năm 1220 công nguyên, Thành Cát bốn Hãn đã ra đời thủy quân. Vào sử sách ghi chép rằng, khi chinh phân phát phía Tây, quân Mông Cổ đã có lần đóng thuyền trong tầm 1 tháng để lấy quân của chính bản thân mình vượt sông.

Thứ hai: Điểm yếu này quân Mông Cổ cần yếu khắc phục được là do thiên nhiên. Cuộc sống thường ngày của dân Mông Cổ đa phần là trên cao nguyên và vùng Siberia thô lạnh đề nghị họ vô cùng sợ đông đảo nơi gồm khí hậu ẩm ướt và lạnh bức, đặc biệt quân Mông Cổ không thể chịu được khí hậu nhiệt đới. Điều này biểu đạt rõ một trong những chiến dịch xâm lược nam Á, Đông nam Á. Chính vì thế đây cũng chính là một nguyên nhân quan trọng khiến Thành Cát tư Hãn cần kéo quân trở về bởi không thể chống chịu nổi môi ngôi trường địa lý cùng khí hậu sống Ấn Độ.

3. lý do thứ 3: con ngữa chiến Mông Cổ khôn xiết sợ voi . Ấn Độ vốn là đấy nước có khá nhiều voi. Vào chiến trường, những đoàn quân thường tận dụng thân hình to khủng và sức khỏe của voi để đi đầu đoàn, sở hữu thế công ty động. Những bé voi trưởng thành to lớn rất có thể cao hàng mét. Vào thế kỉ máy 3 trước công nguyên, lực lượng quân sự của vương triều Khổng tước đoạt Ấn Độ vẫn biết dựa vào sức mạnh của voi để lấy ra chiến trường.

Theo biên chép trong lịch sử dân tộc của Ấn Độ, quân đội của Ấn Độ thời đó bao gồm bốn loại: đứng đầu là Tượng binh (voi chiến), tiếp nối là Mã binh (ngựa chiến) chiến quân binh, ở đầu cuối là bộ binh. Nói theo một cách khác Ấn Độ vẫn biết đưa vào sức khỏe của nhóm voi chiến nhằm giành chiến thắng. Nếu như như 2 bên giao chiến, kỵ binh của Mông Cổ rất có thể đã gặp gỡ phải team voi chiến của Ấn Độ vì thế mà đám kỵ binh Mông Cổ chẳng thể ứng phó kịp bắt buộc Thành Cát tứ Hãn đã quyết định thu quân để bảo tồn lực lượng.