Sao lại nói “việt nam không cần và không chấp nhận đa nguyên đa đảng”?

      63

Từ vài ba năm nay, những nhà giải thích của Đảng cùng sản vn đã bao gồm nhiều bài viết với nội dung xác định nhất quán, dõng dạc rằng cơ chế một đảng ráng quyền ở việt nam “là sự gạn lọc của dân tộc, của nhân dân”.

Bạn đang xem: Sao lại nói “việt nam không cần và không chấp nhận đa nguyên đa đảng”?

Đặc điểm chung của tất cả hai bài xích là truyền sở hữu thông điệp kiên quyết bảo đảm chế độ độc đảng ở Việt Nam, và sử dụng lối viết áp đặt một bí quyết hùng hồn, dõng dạc, tuy cơ sở lý luận thì “thiếu cùng yếu”. Dân dã Học vụ xin gồm đôi lời phản nghịch biện bài bác lý luận cách đây không lâu nhất được biết đến, là bài của TS. Vũ Thị Nghĩa.

* * *

Đầu tiên, tác giả nói sự chỉ huy của Đảng cùng sản Việt Nam là việc lựa lựa chọn “của dân tộc, của nhân dân”. Riêng loại viết lặp ý này đã biểu thị một lối hành văn có đặc điểm hô khẩu hiệu, là vấn đề mà fan viết chuyên nghiệp hóa cần tránh trong các bài giải thích nghiêm túc. 

Tác giả phân tích và lý giải bằng lập luận, đại ý: các cuộc chiến đấu chống Pháp phần đa thất bại cho tới khi tất cả Đảng cùng sản lãnh đạo; Đảng cộng sản lãnh đạo đao binh chống Pháp, sau đó chống Mỹ; đã có thời kỳ nước ta đa đảng, rồi các đảng tê tự giải tán. Kết luận: Hà cớ gì khi bí quyết mạng thành công, CHÚNG TA (Bình dân học tập vụ viết hoa) giành được chính quyền rồi lại trao tổ chức chính quyền ấy vào tay một đảng khác?

Trong hầu hết “lập luận” này, tác giả cũng tiếp tục sử dụng văn phong hô khẩu hiệu, hoặc phần đông nội dung tuyên truyền đã thấm sâu vào vai trung phong trí fan đọc lâu nay (xin thừa nhận mạnh, sẽ là tuyên truyền, chưa hẳn khoa học định kỳ sử), lấy ví dụ viết “chiến dịch Điện Biên đậy lừng lẫy 5 châu chấn rượu cồn địa cầu”, “cuộc ngôi trường chinh 21 năm phòng chiến kháng chiến chống mỹ xâm lược”, “việc ta đánh chiến thắng hai đế quốc hùng bạo gan nhất trái đất lúc bấy giờ đang làm cho tất cả thế giới sửng sốt, tưởng ngàng, bàng hoàng…”. 

Nhưng tạm vứt qua việc dùng lối hành văn tuyên truyền với rất nhiều tính trường đoản cú và câu khẩu hiệu (là vấn đề cần tránh một trong những trao đổi học thuật nghiêm túc), thì vẫn tiếp tục phải bác bỏ bỏ lập luận và kết luận của tác giả Vũ Thị Nghĩa. 

Bởi vì, cho đến tháng 8/1945, so với nhân dân Việt Nam, đặc biệt là trí thức, thì lực lượng giành chính quyền từ tay phạt xít Nhật là Việt Minh chứ không hẳn Đảng cộng sản. Việt Minh là 1 trong liên minh chủ yếu trị kết nối những đảng phái, những tầng lớp nhân dân. Mặc dù Việt Minh bởi Đảng cùng sản Đông Dương thành lập, nhưng dĩ nhiên nó không đồng điệu với “duy tốt nhất Đảng cộng sản”, và đặc biệt, sự ra đời và tồn tại của chính nó thể hiện tinh thần đa nguyên, nhiều đảng cực kỳ rõ. 

Về sau, vào thời kỳ binh đao chống Pháp (1945-1954), nhiều trí thức như nhạc sĩ Phạm Duy, nhạc sĩ Đoàn Chuẩn, học trả Hoàng Văn Chí… đã nhận ra sự siêng quyền, độc đoán của Đảng cộng sản, và bỏ loạn lạc về thủ đô hà nội (ngôn ngữ thời đó điện thoại tư vấn là “dinh kia về thành”). 

Đã tất cả một vài ba đảng (mà người sáng tác Vũ Thị Nghĩa buộc tội là họ “thân Pháp, thân Mỹ, công khai minh bạch đối lập với Đảng cộng sản Việt Nam) tồn tại với tự giải tán, như Đảng Dân chủ, Đảng làng hội. Tuy thế, cho đến nay, vẫn chưa xác định được vấn đề hai đảng này tuyên cha giải thể là từ nguyện, bao gồm chủ ý, hay là bị… Đảng cộng sản ép? 

Nếu là Đảng cùng sản xay buộc nhì đảng trên giải thể, tức là Việt nam giới vốn nhiều đảng mà ở đầu cuối lại đổi thay độc đảng.
*
*
Các đại biểu dự Đại hội XII của Đảng cộng sản Việt Nam, tháng 1/2016. Ảnh: REUTERS/Kham.

Phi logic, xuất xắc thứ logic của kẻ vẫn hưởng lợi

Ngoài ra, trong cả khi các đảng phái khác thực sự vẫn tự giải tán vì chưng những tại sao nội bộ, thì đó cũng phải là nguyên nhân để biện minh cho bài toán Đảng cùng sản tuyên bố duy trì chế độ độc đảng. Rất cực nhọc thấy logic trong lập luận của tác giả: những đảng không giống tự giải tán hết rồi, đề xuất (nhân dân?) không chấp nhận cho đảng nào thành lập và hoạt động nữa đâu. 

Chốt lại, ý của TS. Vũ Thị Nghĩa là, rất lâu rồi có bản thân Đảng cùng sản làm bí quyết mạng, giành được thiết yếu quyền, hà cớ gì đảng phải chia sẻ quyền lực với đảng khác. 

Theo ngắn gọn xúc tích này, nước mỹ nên bởi hậu duệ của George Washington gắng quyền cai trị mãi mãi. Thời lập quốc ấy, sinh sống Mỹ chưa có đảng phái buộc phải vị tổng thống trước tiên không nằm trong về đảng nào, chứ trường hợp ông là thành viên đảng cùng hòa chẳng hạn, thì đảng ấy đề nghị là lực lượng lãnh đạo nhân dân Mỹ một cách toàn diện và hay đối, hà cớ gì phải chia sẻ quyền lực cùng với đảng làm sao – theo ngắn gọn xúc tích của người sáng tác Vũ Thị Nghĩa.

Tương tự, nam Phi mãi mãi chỉ nên do 1 mình đảng ANC của Nelson Mandela lãnh đạo, ANC gồm công lớn đến chũm kia mà? 

Tuy nhiên, điều đặc biệt hơn cả, là lập luận của TS. Vũ Thị Nghĩa sẽ ngầm bộc lộ một quan lại điểm cho biết thêm Đảng cộng sản rất… cơ hội chính trị: Về bạn dạng chất, đảng này làm biện pháp mạng chỉ nhằm giành với giữ quyền lực nhà nước. Giành được rồi thì đề nghị giữ, âu cũng là hợp lẽ, sao lại đến đảng khác ngóc đầu lên cạnh tranh với mình? 

Sự thể hóa ra là thế. Đó là thứ xúc tích của kẻ sẽ hưởng lợi, ko tội gì chia sẻ lợi ích đến ai khác. 

Trong khi, lẽ ra, quyền lực tối cao nhà nước (bắt mối cung cấp từ nhân dân) vốn chưa phải là chiếc bánh ngon để các đảng phân tách chác cùng với nhau xuất xắc ban đến nhau. Nó buộc phải do nhân dân lựa chọn giao mang lại ai. Chế độ đa đảng thực tế là một cách thức để nhân dân sàng lọc và thai ra đảng cố gắng quyền, trải qua lá phiếu của cử tri.

Vừa tụng ca, vừa hô khẩu hiệu

Tác giả dành một phần lớn của bài xích để ca tụng Đảng cộng sản trường đoản cú sau năm 1975 đã thành công trên phần nhiều mặt trận: gớm tế, quốc phòng, an ninh, văn hóa truyền thống xã hội. “Dưới sự chỉ huy của Đảng cùng sản Việt Nam, vn đang cải cách và phát triển mạnh mẽ, có được những tiêu chí cao nhất trong chuyển động chính trị của một đảng cụ quyền”. Rồi bà kết luận: “Đảng cùng sản Việt Nam có khả năng lãnh đạo việc làm xây dựng giang sơn trên tuyến đường đi tới phương châm “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”.

Xem thêm: Hoạt Động Của Các Tổ Chức Tài Chính Vi Mô Là Gì ? Tổ Chức Tài Chính Vi Mô Là Gì

Ngoài câu hỏi dùng sự tụng ca, hô khẩu hiệu để gia công độc trả choáng ngợp (thay vị thuyết phục bên trên cơ sở súc tích và tài liệu thực tế), người sáng tác đi theo logic: nước ta đạt được các thành tựu này, suy ra Đảng cộng sản có khả năng lãnh đạo. 

Vậy, không có Đảng cùng sản, biết đâu nước ta lại còn tránh được các trận đánh tranh và phát triển hơn vậy thì sao? 

Chỉ mới tất cả một Đảng cộng sản núm quyền hoàn hảo hơn nửa vậy kỷ qua, mà vn đã đạt chừng kia thành tựu. Vậy, thêm vài đảng nữa có tác dụng đối trọng, biết đâu vn đạt gấp các lần thành quả đó, thì sao?

Tất nhiên, nêu hai thắc mắc như trên cũng là phi logic, vì… chuyện đó chưa từng xảy ra; từ ngày Đảng cùng sản thống nhất quyền lực trên toàn quốc cho tới nay, vn chưa từng nhiều đảng. Trong bàn cãi logic, thiết yếu bàn về rất nhiều kịch bản chưa khi nào xảy ra. 

Điều nên để ý ở đấy là trong lúc tụng ca thành quả của Đảng cùng sản, tác giả dường như không đưa ra một cụ thể nào so sánh sự không giống nhau giữa nhiều đảng với độc đảng. Cũng tức là không chứng tỏ được ý “Việt phái mạnh không bắt buộc đa đảng”.

Chúng ta cũng trả toàn có thể nêu ra không ít yếu kém, tiêu giảm của Đảng cùng sản, trường đoản cú tham nhũng, oan sai, môi trường thiên nhiên ô nhiễm, giáo dục đào tạo yếu kém, y tế đắt đỏ, chất lượng sống phải chăng kém, hòa bình bị xâm hại… nhằm kết luận: Đảng cùng sản rứa quyền không có chức năng lãnh đạo đất nước. Tức là cần “đa đảng”.

Nói chung, bởi Việt Nam chưa có hệ thống đa đảng, nên không thể so sánh cơ chế độc đảng với một cái nào đấy không tồn tại. Trả lời cho thắc mắc “cần” hay “không cần” đa đảng, vày vậy, chỉ rất có thể thông qua phần lớn cuộc trưng ước dân ý và/hoặc điều tra xã hội nghiêm túc.

*
*

Chưa hết. Nhà lý luận bao gồm trị của Đảng cộng sản thường xuyên đi mang đến khẳng định: “Ở nước ta hiện nay, thực hiện cơ chế một đảng duy nhất thế quyền nhưng dân chủ luôn được bảo đảm an toàn và phân phát huy”. Lý do: Là “bởi vì mục tiêu của Đảng là phát hành nước vn dân chủ”.

Lại một máy lập luận kỳ quặc, vô nghĩa: nước ta dân nhà là bởi vì mục đích của Đảng cộng sản là gây ra dân chủ. 

Ta hoàn toàn theo kiểu suy luận này để phát biểu: “Triều Tiên là giang sơn giàu có, cũng chính vì mục đích của đảng Lao động Triều Tiên là xây đắp nước Triều Tiên giàu có”. Tương tự như một ông bố say rượu rung đùi nói cùng với ba người con nheo nhóc: “Chúng mày hạnh phúc, ăn sung khoác sướng, cũng chính vì mục đích của cha là làm cho các con hạnh phúc, ăn sung khoác sướng”. 

Thực tế, cái thực tiễn mà khối hệ thống tuyên truyền của Đảng cộng sản không bao giờ nhắc tới, là vn bị xếp vào nhóm chế độ chuyên chế với đang đứng số 136/167 về chỉ số dân chủ. 

Kết luận

Với bài viết “Việt nam giới không buộc phải và không gật đầu đồng ý đa nguyên đa đảng”, tác giả Vũ Thị Nghĩa đã cho thấy thêm bà vô cùng thuộc các nội dung tuyên truyền bấy lâu của Đảng cộng sản; kế bên ra, lời khẳng định của bà chỉ nên võ đoán cùng nhân danh dân chúng cho… có khí thế, thêm mức độ nặng, chứ vào toàn bài, không thấy “ý nguyện của dân” ở đâu cả. 

Hơn thay nữa, với văn phong và những lập luận (phi logic) được gạch ra sống trên, trong khi ý người sáng tác đúng ra buộc phải là “Nhà nước hiện thời không gật đầu đa đảng”. 

Nói gì thì nói, việc một đơn vị nước không gật đầu đồng ý đa đảng là biểu hiện phản dân công ty rõ nét, không gì khác.